Chuyến Đi Cuối cùng Của Chị Phụnglà câu chuyện luân phiên quanh cuộc sống của đoàn hát hội chợ cơ mà đa phần thành viên là những người "phụ nữ" đặc biệt với những chuyến rong ruổi đi diễn của họ ở xung quanh miền tây-nam Bộ. Ở những vùng quê này, sự xuất hiện của đoàn hát sẽ khuấy động cuộc sống trầm lặng của người dân ở đây, cơ mà đặc biệt hơn là đoàn hát của chị Phụng thì sẽ càng làm người ta chú ý. Đúng như theo lời của đạo diễn Nguyễn Thị Thắm: "Nhìn họ vừa tò mò và hiếu kỳ vừa đáng sợ".

Bạn đang xem: "chuyến đi cuối cùng của chị phụng": một chuyến đi không hồi kết


*

Chủ của đoàn hát hội chợ là chị Bích Phụng, thuộc với những chị em khác trong đoàn, đều là những người phụ nữ tháo vát, hát hay, may vá giỏi trừ việc họ hình thành dưới cái lốt đàn ông. Những con người này tìm kiếm đến đoàn hát của chị Phụng giống như tra cứu thấy người gồm cùng cảnh ngộ, để được bao bọc, yêu thương thương, được phân chia sẻ cùng quan trọng hơn nữa là được công nhận. Để có tác dụng bật lên được những số phận này, thật ko dễ dàng 1 chút nào cho đạo diễn Nguyễn Thị Thắm. Chị đã phải mất gần 5 năm để xong xuôi bộ phim. Thắm đã phải đi với đoàn hát từ nơi này đến nơi khác, thuộc ăn, ngủ và lắng nghe những trọng điểm sự của mọi người trong đoàn để chắt lọc lại một bộ phim tài liệu 86 phút. Đổi lại, đạo diễn đã có tác dụng được việc xóa nhòa đi tinh ranh giới giữa chiếc lắp thêm quay và những bé người trong đoàn để bao gồm những góc xoay tự sự thật riêng biệt tư, chân thực và trần đầy cảm xúc.
*

Từng thước phim là những trải lòng về cuộc sống gia đình, cha mẹ, người họ yêu thương thương, cuộc sống và thân phận của một kiếp "bóng gió", "pê đê" bị thôn hội kỳ thị cùng xua đuổi. Chị Phụng mang đến rằng:"Bóng gió cũng tất cả dăm ba đường nhẵn gió, nhỏ trai phụ nữ bình thường cũng có người tốt kẻ xấu, trai thì tất cả đứa hút chích, gái có đứa có tác dụng đĩ, xa xôi cũng có đứa tốt đứa xấu". Chị Phụng luôn luôn cố gắng trở thành một người tốt, chị là một người tuân thủ pháp luật, sống có tình thương và trách nhiệm với những người xung quanh. Chị bởi vì thương những đứa em không nhà không cửa đề nghị cưu có và cho cái đó đi thuộc đoàn hát phụ việc cùng kiếm sống. Nhưng cứ xểnh ra là chúng phá phách, đánh nhau và làm loạn tạo ảnh hưởng đến cả đoàn. Tuy nhiên, chị Phụng vẫn kiên nhẫn dạy dỗ với bảo ban từng ngày chứ không nỡ đuổi chúng đi như những gánh hát khác.

Xem thêm: Hội Chứng Mất Trí Nhớ Tạm Thời Là Gì? Nguyên Nhân Và Cách Điều Trị


*

Bên cạnh cuộc sống mưu sinh, họ chấp nhận sự đùa nghịch của tạo hóa, họ vẫn tiếp tục sống với đúng thân phận của mình. Đưa bản thân mình vào những lời ca, họ hát về thân phận, tủi thân nhưng không oán hận: "Đời tôi pê đê yêu cầu yêu ai cũng không thành". Những câu hát nghe vừa buồn cười nhưng thật đau lòng. Mặc dù nhiên, những người như chị Phụng có tác dụng vậy không phải để cầu xin sự thương xót mà lại chỉ muốn mang lại mọi người hiểu hơn về thế giới của LBGT với chấp nhận họ.
*

Xen lẫn những tự sự đầy cảm xúc là giây phút bỗ buồn bực và đùa giỡn của mọi người trong đoàn hát, nó hiểu rõ hơn mối quan lại hệ gắn bó giống như một gia đình của đoàn hát hội chợ, những điều nhưng mà chị Phụng luôn luôn cố tạo ra. Những người phụ nữ này sẽ không chỉ tất cả những muộn phiền, họ cũng bao gồm những giây phút vui vẻ với bạn bè, mơ ước được yêu thương thương cùng sống hạnh phúc. Như ước muốn của chị Hằng, chị luôn luôn muốn kiếm tìm một người chồng cùng nhận một đứa bé nuôi để đến bố mẹ chị gồm một đứa cháu nội.
*

Chuyến đi của chị Phụng cũng như đoàn hát kết thúc lúc đám cháy xảy ra, toàn bộ gia sản của chị với công cụ của gánh hát đã thiêu trụi sau một đêm. Sau đó không nhiều lâu, chị Phụng cùng chị Hằng qua đời vày bệnh AIDS. Loại kết tạo ra sự hụt hẫng, nó làm cho người coi băn khoăn về số phận của đoàn hát hội chợ. Trong phim, chị Phụng luôn thổ lộ muốn được nghỉ hưu và giao mang lại người khác quản lý đoàn hát, tuy vậy chị sợ người kế nhiệm sẽ có tác dụng hỏng những thành quả mà chị gây dựng được cùng bỏ bê mọi người. Bao gồm lẽ, để hoàn tất được chuyến đi đầy trắc trở của chị Phụng, đạo diễn Nguyễn Thị Thắm bắt buộc tiếp tục cuộc hành trình với những bé người còn lại của gánh hát, đưa đến họ một tiếng nói với niềm hy vọng. Để cho những ước nguyện và giấc mơ của chị Phụng sẽ ko bao giờ chấm dứt.