Thời sự cà phê BĐS thị trường phong cách thiết kế - quy hướng Tài chính bất động sản nhà đất Đời sống dân cư

*

công ty thơ Hoàng Việt Hằng bài viết cùng tác giả »


Nghề đã lựa chọn người, ko rõ họ sẽ làm từng nào đôi giày trên hai tay héo hon kia? Đã đi sang một đời người thợ đóng giày, ai quên ai nhớ?

Đôi giầy đi bên dưới chân có đặc biệt lắm không? gồm người rất coi thường vị chẳng đi đâu thoát khỏi nhà, có tín đồ cả đời chưa thoát ra khỏi làng, không biết đôi giày đến lúc nhắm đôi mắt xuôi tay. Nên với tín đồ ít đi, không nhiều xê dịch càng không có gì phải xem trọng đôi giày.

Bạn đang xem: Đóng giày ở hà nội

Nhưng ngược lại, có bạn hay xê dịch phải lựa chọn giày rất kỹ vì giầy nâng đỡ họ đi được xa, khôn xiết xa. Giầy rất quan trọng, bởi nó luôn giúp bạn bảo vệ đôi chân, đi dịu chân, ngàn dặm khiến cho bạn không mỏi mệt. Bao gồm một thời thủ đô hà nội rất ít cửa hàng giày. Trong thời gian 1990 - 1995, giầy thời trang khan hiếm, giày nhỏ lẻ ở phố. Và tôi đi mua giày, dạo gót khắp siêu thị giày phố sản phẩm Dầu họ đều lắc đầu xua tay, ko có giày số 41 giành riêng cho phụ nữ, mà tôi đang bắt buộc đi một đôi giầy đi mang đến nó thật thong dong khi tiếp khách ở hội nghị phượt quốc tế. Cụ là tôi search đến các cửa hàng giày nhằm đóng giày đo chân. May sao tìm kiếm thấy một hàng giày Ngọc Phú, thời gian đó shop chưa treo biển lớn như bây giờ.

*
Cửa hàng giầy Ngọc Phú (Ảnh sưu tầm)

Bác thương hiệu Ngọc Phú, bác bỏ đã đóng giầy được rộng 60 năm ở dòng ga ra ô tô cũ, bác mua lại, tiếng vẫn chỉ tất cả đúng 7 viên gạch bé xíu tin hin, làm siêu thị giày trê tuyến phố Lý Thái Tổ. Chưng Ngọc Phú học tập đóng giầy đo chân từ thời điểm năm 1954, sau giải phóng Thủ đô, rồi lúc hà nội mở công tứ hợp doanh, chưng vào bắt tay hợp tác xã đóng góp giày. Bác từng tới trường việc 2 năm đóng giầy không công để học giải pháp đóng, bí quyết khâu giày, cách đánh giày sao cho đẹp nhất và sẽ là một công việc không solo giản.

Có 1 thời bác sống chật vật lắm bởi vì không đầy đủ ăn, thời bao cấp, bạn dân hà thành đi chữa giày nhiều rộng đi đóng giày. Và bác chữa, vá, dán và đánh giầy để sống sinh sống cả siêu thị sửa giày tin hin này. Thời gian đó nhiều du khách quen. Khách hàng quen gồm cả vị có tác dụng quan chức hơi to, họ đi nước ngoài nhưng cũng vẫn mang đến nơi bác bỏ đóng giầy đo chân. Vì ngân sách phải chăng, bởi đóng giầy sửa giầy cho toàn fan dân thu nhập không tốt nên chưng được quý khách hàng họ mách nhau nhau, thế là 1 trong những mình bác đóng, chữa giầy da nuôi cả nhà. Trong tương lai bác truyền lại nghề cho hai cậu nhỏ trai, một cậu sẽ sang nước Úc vẫn giữ lại nghề đóng giày, còn cậu út ít đóng giầy theo cha, trên gia.


*
"Nghề đã lựa chọn người, không rõ họ sẽ làm bao nhiêu đôi giầy trên đôi tay héo hon kia?" (Ảnh sưu tầm)

Hà Nội hiện nay không thiếu cửa hàng giày thời trang. Tp hà nội có cả một phố hàng Dầu phân phối giày. Nó lan lịch sự cả phố mong Gỗ và những phố cổ lấn cận, đầy các shop giày, những công ty giày ở nhà hàng Vincom Bà Triệu, các giày nhan nhản. Gắng mà nghề đóng giày đo chân vẫn sống được phải kể đến siêu thị giày bác Ngọc Phú.

Hà nội xưa, việc đi đóng giầy đo chân cũng can hệ lắm, đóng đôi giày mới diện trong ngày ăn hỏi, cưới xin đến oách. Cả câu hỏi ra nước ngoài cũng cần có đôi giày tử tế. Được biết bạn châu Âu hết sức hay quan tâm đến gót giày của doanh nghiệp khi new làm quen. Gót giày quan trọng đến chũm ư?

Hà Nội xưa không có nhiều cửa hàng giầy như phố hàng Dầu bây giờ, rồi các siêu thị thời trang giày, đầy đa số khuyến mại, giầy “si đa” cũng tràn đầy chợ Kim Liên, khi chợ bán áo quần cũ, có cung cấp loại giày “hai hơi”. Đóng giày đo chân lâu năm nhất phải nói tới thợ đóng giày mang tên Phạm Ngọc Phú.

Một thời, giày trong phòng bác chuyên đóng đo chân và nhận luôn cả bài toán chữa giày nên siêu thị cứ hai cha khách là bao gồm một tín đồ phải đứng ngóng ở hè đường. Ngày đông đóng giày, ngày hè đóng xăng đan, đóng dép da, đi cho mềm chân. Chiếc thú đóng giầy đo chân của người thủ đô hà nội thời bao cấp cho đã rơi vất vưởng, bây giờ có nhiều giày đẹp với mốt thời hội nhập đang lấn lướt vẻ bình dân đời thường xuyên của ngày xưa. Bác Phú nay đã 87 tuổi vẫn chữa giày, dán dép và đánh giầy giá rẻ, cho cả đều đôi đắt tiền.

*

Ngày xưa tôi là bạn đi rất tốn giày nên phải tiếp tục lên chỗ bác bỏ Phú đóng giầy đo chân. Gồm hôm chạm mặt vị khách hàng vừa ở trường bay về đã ngồi hóng lấy giầy để đi diện một đám cưới. Niềm hân hoan gồm một song giày đẹp trên khuôn mặt người lũ ông đứng tuổi cũng vui như trẻ em thơ khi nhấn món quà là đôi giày mình yêu thích.

Sau này bác bỏ Phú càng tất cả tuổi, càng đông khách quen, cho nên việc làm không xuể, phải dạy dỗ cho con trai làm đỡ. Một siêu thị giầy gồm 7 viên gạch khuôn khổ 20x20cm chắp vá, bé tin hin nhưng mà vẫn đông khách đóng và chữa giày. Một nghề, từng thất nghiệp, từng cơ hàn mà cụ qua hai thay kỷ vẫn tồn tại, như phận chưng Phú đóng giầy kiếm sống thật không 1-1 giản.

Xem thêm: Anh Đã Quen Với Cô Đơn Lời Bài Hát, Anh Đã Quen Với Cô Đơn

Bác lao hễ không đề cập giờ giấc, vị thích nghề giày. Ngày xưa quê gốc bác bỏ Phú tận xóm Sặt, Hưng Yên, làng quê này siêng làm mỹ nghệ đồ bạc, nhưng chưng lại không phù hợp nghề bạc mà chỉ ưng ý đóng giày, sống bằng nghề đóng giày đo chân. 1 thời hiu hắt nghèo. Giờ thì đỡ hơn hơn, hai chưng tuổi sắp cửu thập vẫn tươi cười đón khách chữa giầy bong mũi tuyệt nhận khâu dép đứt quai cho bạn nghèo. Người khá giả tất cả đôi giày hạng sang cũng cần bảo dưỡng nhằm đi. Hỏi bác bỏ Ngọc Phú thì bác chẳng đi đâu xa, đời bác chỉ đính với nghề đóng giầy đo chân ngay gần 70 năm bên trên ga ra xe hơi cũ, nay cơi nới thành nhà ở phố Lý Thái Tổ.

Nghề đã lựa chọn người, ko rõ chưng đã làm từng nào đôi giày trên 2 tay héo hon kia? Đã đi sang 1 đời fan thợ đóng giày, ai quên ai nhớ?

Khác hẳn fan đóng giầy hơn nửa núm kỷ sinh hoạt Hà Nội, không đi đâu xa ra khỏi thành phố, tôi còn quen một fan chuyên bán giày ở góc phố nai lưng Hưng Đạo. Tên anh là Nguyễn Phú, người đã từng có lần lang bạt kỳ hồ, từng bán giầy bao năm bên Đông Đức rồi trở về Việt Nam. Anh Nguyễn Phú này bán giày Việt phái mạnh xuất khẩu. Nguyễn Phú bán giầy mà thông thạo gia công bằng chất liệu da, có kinh nghiệm nhìn da và anh chọn giầy thì tinh tường không nói xiết.

Có nhiều chiều tối tôi ngồi cùng với Nguyễn Phú lúc anh vừa đi Canada rồi vượt biển Caribê new về. Phú chào bán giầy luôn luôn chọn cho mình đôi giày để đi ngàn dặm xa. Anh kể đã đi hết những nước bắc Âu, Tây Âu, châu Mỹ, châu Phi, cả châu Á chỉ nhờ vào mỗi việc bán giày. Gồm tiền là nhằm mình đi đoạt được thế giới. Có lần đi thừa xa, không tồn tại tiền khi trở về viếng thăm đông Đức cũ, Phú ta mua một cái áo font cũ, chọn chiếc túi nhàu nhĩ, mảnh mèo tông để ngủ tạm trong công viên, ngủ bụi, dành riêng tiền sang Phần Lan, Thụy Sỹ. Có những lúc phải uống nước dọc đường, đitiểu vào chai quẳng vào thùng rác, để tiết kiệm tiền đi vệ sinh, vì vị trí kia đi vệ sinh cũng khá đắt.

*

Mỗi lần ngồi uống trà cùng với Nguyễn Phú, hắn ta “phiêu” kể về những chiếc thú lang bạt trên quả khu đất mà vk hắn, em tên Hảo luôn luôn cười cười đồng ý rất chi vui vẻ. Sót lại cái chuyến du ngoạn dối giăng ở đầu cuối mà Phú thích. Phú ta call hai đứa con du học bên Canada về để bố lái xe từ Bắc vào Nam, rồi nhờ vợ lái xe cộ đỡ hắn nhằm hoàn thành chuyến chu du khắp dải khu đất hình chữ S. Rồi hắn nói về những chuyến du ngoạn đầy kịch tính ở mặt trời Âu, mặt Nam Mỹ. Vốn sinh sống trong người Phú đầy ắp, nên gặp gỡ được kẻ mê mệt đi giống mình cũng thú vị lắm.

Tôi lại là fan chịu nghe hắn “bốc trời”, hắn tả về fan Phi và tín đồ Phần Lan thiệt mê dụ. Hắn nói, lịch sự nước Pháp thì đề xuất mua nước hoa cho vợ và con gái, sang trọng Pháp đề nghị uống trang bị vang này vang nọ. Sang Ý thì đừng bao gồm mua đồ lưu niệm ở Venice, các đồ nhái rất lâu rồi dưới tem nhãn made in toàn “Tàu khựa”. Hắn nằm trong cả hồ hết thứ nhặt vặt, cả những chi tiết hắn cất tiền đô la dưới gót giầy tài tình khi nằm ngủ đêm vạ đồ dùng ở đa số nước châu Âu hoành tráng.

Sở ham mê bán giày của Phú là bán giầy có tiền là xê dịch. Phú thuê tín đồ trông hàng, rồi đi phượt và đưa vk con thuộc đi. Hắn truyền xúc cảm cho con trai đến nỗi con hắn cũng mê du lịch sau những kỳ nghỉ học tập ở xứ người. Rồi tình trạng bệnh u não sẽ lôi Nguyễn Phú về bên cạnh Chúa khôn xiết sớm. Tôi đi qua góc phố nai lưng Hưng Đạo vuông góc với Yết Kiêu, vẫn ghi nhớ Phú bán giày từng “gạ” bà xã trông nom siêu thị để có cơ hội là hắn ta bên trên từng cây số.

Thật tiếc nuối nuối cho Nguyễn Phú, tôi hay giới hạn xe địa điểm đèn đỏ lâu hơn để ghi nhớ một Nguyễn Phú đi nhiều, biết rộng kiến thức và kỹ năng mênh mông dù chỉ cần người buôn bán giày, xứng đáng trân trọng. Bao nhiêu người tiêu dùng trẻ tuổi vẫn chờ Phú tư vấn khi chọn giày, bao nhiêu người già cả đi tải giày quốc bộ được Phú bán giá thanh lý mừng rơn như tết. Chúng ta vẫn nhắc về Phú trải đời, trải tình và độ lượng cùng với người. Phú từng góp những tuổi teen khiếm khuyết tạo câu hỏi làm thêm cho các cháu. Sản xuất hiểu biết cho các bạn trẻ về nghề giầy thể thao và các loại giầy da xuất khẩu được bán tại Việt Nam, nhằm tạo cơ hội để người việt nam yêu hàng nước ta hơn. 

Ai đó trên cửa sổ đang hát trong một ngõ nhỏ tuổi “dù tất cả đi mọi phương trời lòng vẫn ghi nhớ về Hà Nội”, tôi cũng đi khắp bốn phương trời trên đôi giày vạn dặm, vẫn không quên về fan thợ đóng giày vắt qua nuốm kỷ và người buôn bán giầy lang bạt cùng một kho cam kết ức về văn hóa truyền thống châu Âu, châu Mỹ, châu Phi như Nguyễn Phú, vẫn ngồi trầm ngâm ở góc cạnh phố nhỏ gần phố Yết Kiêu, Hà Nội.

Đúng là fan chết đi nhưng không tiến công mất mình. Nguyễn Phú còn vướng lại tiếng thơm, còn để lại sự ấm áp khôn nguôi. Đó là tình người. "Tôi chạnh nhớ/nghiêng hẳn đời anh đi cơ mà gạn/một giọt tín đồ rất sáng rất trong" (thơ Việt Phương). Tôi sẽ nhớ về người thợ đóng giày và người chào bán giày, họ đã sống còn lại dù duy nhất giọt đời rất sáng và siêu trong.