Lên chóng trước ly hôn

Romance

Lận Viễn Thao làm thế nào cũng không cho là ra, anh chẳng qua cũng mới tía mươi tuổi, không chỉ có thế còn anh tuấn đẹp nhất trai. Bao gồm tiền tất cả nhà còn tồn tại sự nghiệp, ao ước kết hôn với một phụ nữ cũng tương đối dễ dàng. Huống bỏ ra anh chưa hẳn là không tồn tại tư tưởng kết hô...

Bạn đang xem: Lên giường trước ly hôn

#18 #caoh #hiệnđại #sắc #thanhmaitrúcmã


*

*
Báo Cáo Truyện
Lận Viễn Thao cầm tay cô lên, “Để anh coi một chút.” Anh làm bộ cầm lấy tay cô xem chỉ tay.

“Anh thì biết cái gì, bệnh thần kinh.” Mâu Khởi Huyên rút tay trở về, nơi bị anh cầm vẫn còn cảm giác nóng lên.

“Anh chỉ muốn coi thử coi có phải em sẽ sống cô đơn tới già, ngay cả nói như vậy cũng nói được, nếu như em muốn gả cho người chồng tốt, đương nhiên là nên suy nghĩ nhiều một chút nha.”

Lận Viễn Thao từ trước đến nay chưa từng hỏi đến chuyện tình cảm của cô, kể từ khi họ trở thành bạn tốt, anh chưa từng thấy bên cạnh cô có người đàn ông nào, chẳng lẽ cô chưa từng nói đến chuyện yêu đương sao? Có lẽ là bị tổn thương, thế nên vẫn chưa gượng dậy nổi?

“Nói thật đi, có phải em đã từng bị tổn thương? Em có người vào lòng sao? “ Lận Viễn Thao nghiêm túc hỏi cô, có chuyện gì anh cũng có thể giúp cô giải quyết.

Mâu Khởi Huyên im lặng, vốn là đã từng bị tổn thương, nhưng người vào lòng vẫn luôn không biết là mình thích anh, đây là sự thật.

“Mắc mới gì tới anh? Không nên hỏi nhiều như vậy, uống trà hoa kết thúc thì đi đi, hôm ni em rất nhiều việc.” Cô quyết định trốn tránh việc này.

Xem thêm: Hướng Dẫn Cách Dùng Máy Đo Huyết Áp Bắp Tay Tự Động Omron Hem

Lận Viễn Thao có chút lo lắng, có phải mình chạm vào nỗi đau của cô? Mình chỉ quan lại tâm nhưng lại bị phản ứng của cô làm đến hiếu kỳ, anh muốn biết rốt cuộc là cô bị làm sao vậy.

Anh giữ chặt tay cô, “Rốt cuộc sao lại như thế này? Em không xem anh là bạn bè sao? Rất nhiều tâm sự anh đã nói với em, còn em thì lại không nói với anh.”

Mâu Khởi Huyên ngước mắt nhìn Lận Viễn Thao, anh thật sự muốn biết sao? Nếu cô nói ra, bọn họ có thể là bạn bè nữa không?

“Em không muốn nói cho anh biết.” Cô vẫn kiên trì.

Lận Viễn Thao cảm thấy rất tức giận, rốt cuộc là có chuyện gì mà cô không thể nói với anh, “Em không xem anh là bạn sao? Nếu lúc trước anh không hỏi tới thì không quan tiền trọng, bây giờ anh cũng đã hỏi rồi, em cảm thấy anh sẽ bỏ qua cho em? Nói cấp tốc lên, có phải em đã có người trong lòng? Có phải đã có tên khốn nạn nào làm tổn thương em? Anh sẽ xử lí hắn.”Trong mắt Mâu Khởi Huyên hiện lên thoáng qua chút buồn phiền, anh nhất định phải hỏi sao? Cô nhất định phải giấu trong lòng, nhìn bộ dáng vội vàng của anh, vì sao anh lại muốn biết như vậy?

Tình cảm dành cho anh chính mình đã giấu lâu như vậy, đến tận bây giờ cũng không muốn nghĩ đến, nhưng vào lúc này, bỗng nhiên cô cảm thấy có phải mình nên cố gắng một chút? mặc dù rằng biết rõ anh sẽ không thích cô, nhưng cô đã hai mươi lăm tuổi, nếu bây giờ không nói ra, thì sau này cũng không còn cơ hội.

Không phải là gia đình không hối thúc cô kết hôn, chẳng qua là cô không đồng ý đi coi mắt, nếu như bây giờ mình bày tỏ, vậy có phải sau này có thể quyết định đi xem mắt tuyệt không?

“Em làm sao vậy?” Lận Viễn Thao nhìn hốc mắt cô đã ướt, giống như muốn khóc, cô không sao chứ? Sớm biết như vậy mình sẽ không tra hỏi, lại khiến cô mau khóc.

Mâu Khởi Huyên chỉnh sửa lại tâm trạng của mình, ngước mắt nhìn anh nói: “Tên khốn nạn đó chính là anh.”

“Cái gì?” Lận Viễn Thao có chút không thể tin được lời mình vừa nghe.